kể chuyện mình đi học viết ở Xanh


Hu hu, mỗi tội nhắc đến chuyện đi học thì, từ thuở bình sinh đến tận ngày hôm nay, cái “sự học” là điều mình không thích nhất. Nhưng viết gì đó hay hay cho người khác đọc là sở thích của mình, vậy nên về lại chuyện mình “tập viết” ở Xanh.

Mình bắt đầu với, nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc mình gởi email đăng ký tham gia khóa học.

Cũng như nhiều học viên của khóa Mới tập viết 02, mình bắt gặp thông tin khóa học là qua facebook của người trực tiếp giảng dạy – “mít tơ Phan Hải”. Còn khi đọc xong vài dòng giới thiệu về mới khóa tập viết, về Xanh thì mình quyết định đóng tiền học… để đi học, để xem anh Hải đẹp trai như nào.

Mà thật ra, mình quyết định đăng ký tham dự khóa học này vì một điểm sáng trên bài giới thiệu về khóa học (đối với bản thân mình nha tời): 6 buổi lý thuyết, 60 ngày tập viết tại Xanh. Với hai con số này, mình sẽ nhẩm nhanh được, nếu chăm chỉ và học tập có kế hoạch thì mình sẽ làm được vài thứ hay ho khi kết thúc khóa này, tại tới hai tháng “ăn nằm” với cái gì đó thì người ta cũng được ít nhiều.

Vậy mình được gì sau hai tháng ấy? Chuyện này mình sẽ nói ở sau phần dưới này. Và giờ là,

… anh Hải và chị Chi giúp mình trở thành tay viết chuyên nghiệp thế nào?

Huhuhu, hẻm có, hẻm có nha. Ý là họ hẻm có giúp mình trở thành tay viết chuyên nghiệp nha. Chính vì thế, nếu ai mà kỳ vọng vào chuyện sẽ trở thành một “tay viết lụa” sau khi khi tham khóa học này thì quên đi chuyện theo học luôn đi nha. Mình cũng “mơ sơ sơ” nên mình biết.

… vậy thực chất họ đã làm gì?

Kiểu là, một hai buổi lý thuyết đầu tiên anh chị ấy “tung hỏa mù” với tụi mình về một trời các khái niệm căn bản của viết lách… để lúc về nhà, mình đọc lại những bài viết trước, mình được ôn lại khái niệm “viết lạc đề” là như nào.

Kiểu là, hai ba buổi lý thuyết sau nữa, tụi mình được nghe chia sẻ về vài câu chuyện thực tế liên quan đến chuyện viết tốt, đến bài viết hay … cũng để rồi, về nhà, mình đọc lại những bài bạn đã tập viết vài hôm trước, và sẽ nhận ra nó “dở kinh” như nào.

Kiểu là, hai ba buổi lý thuyết sau nữa, anh chị mớm cho bọn mình vài công việc chuẩn cần làm khi bắt đầu viết một bài viết, vài ý hay trong việc lên ý tưởng cho bài viết, … cũng chả để làm gì, chỉ là để về đến nhà, mình đọc lại vài bài mà đã tập viết bữa hôm rồi, mình liền tay gạch đỏ gạch xanh vào bài viết, cái rồi kéo cái hơi thở dài một kí lô mét để tự gật gật cái đầu, rằng lần này mình chỉnh lại mà không hay nữa thì thôi í.

Kiểu nữa là, vài ba buổi lý thuyết cuối, anh chị ấy chả dạy gì cho cả đám cả, chỉ ngồi chơi, xem phim, nói chuyện, kể chuyện mà thôi… nhưng huhu, tối về nhà mình chẳng thể đặt lưng xuống nhắm mắt và ngủ dễ dàng huhu. Mình phải bận suy nghĩ, về thái độ làm việc và học tập của mình thời gian qua, rồi tự ngẫm tự hứa đủ thứ về với bản thân mình về vài điều nhỏ to ở tương lai gần, tương lai xa và cái hiện tại đầy u ám này.

Và cuối cùng, quay trở lại chuyện mình được gì sau khóa học này:

Mình vẫn còn viết rất dở.
Mình biết cách để nhận biết bài viết mình dở chỗ nào.
Mình biết cách sửa dần được những chỗ làm bài mình dở đi.

Cơ mà… thực bản thân mình nghĩ, để viết hay viết tốt là cả một quá trình, mà bản thân mình phải là diễn viên chính. Mình, vốn không có khái niệm thầy dạy hay thầy dạy dở, nhưng thầy tạo được động lực cho học viên, thầy sẵn sàng lắng nghe những gì trò đang muốn nói, hay đang cần giúp đỡ, … thì mình lại rất quan tâm. Học ở Xanh, tham gia khóa mới viết 02 này thì mình được nhận điều ấy. Anh Hải và chị Chi là những người thầy đã làm những điều mà mình quan tâm nói trên. Một buổi nói chuyện với riêng từng học viên để tìm hướng giải quyết cho họ, chia sẻ công việc cho họ luyện tập hay bắt đầu giúp đỡ họ bằng cách đi cùng họ trên chính sự nghiệp của họ.

Riêng với cá nhân mình trong khóa này, mình chọn cách luyện tập trên chính những “đứa con tinh thần” của mình – những sản phẩm mà mình đang gầy dựng. Chuyện là, để giải quyết nhu cầu đó của mình, anh Hải thấy lớp tập viết thôi chưa đủ để giải quyết vấn đề, ảnh dành thêm cho mình một chỗ ngồi ở khóa Hello Social của Xanh. Huhuhu, lúc mình nhận được tin này, mình mém khóc lớn tiếng, hô hô.

À, mà quên nữa, cũng kể thêm vài lý do cho bạn nào đang tìm lý do không bắt đầu học viết ở Xanh nè.

Số một, anh Hải xxx và xxx.
Số hai, sẽ “bị” nghe mãi câu “viết mỗi ngày 1 bài 300 chữ nha, nhớ đọc thêm sách nha”.
Số ba, đã kết thúc các ngày lý thuyết rồi mà “bị” anh biệt đội Xanh dụ dỗ đến để học thêm về marketing này nọ.

Hí hí hí… HẾT!

– ghi chép của bạn Trinh – học viên khóa 2.


nội dung không sửa chữ nào, ngoại trừ hệ thống tự động kiểm duyệt mấy đoạn nói xấu người biên tập.

Tran Thu An says:

Đọc thấy đúng học trò anh Phan Hải :v